Mẹ tôi là mẹ đơn thân. Bà một mình nuôi tôi khôn lớn suốt mấy chục năm trời bằng nghề bán rau, làm thuê, ai kêu gì làm nấy. Nay bà đã ngoài 50, tóc đã lấm tấm bạc, sức khỏe yếu dần, nhưng vẫn quyết lên thành phố làm osin để đỡ gánh nặng cho tôi – đứa con trai duy nhất mới ra trường, còn lận đận.
Thế rồi một ngày, mẹ gọi về, giọng khác lạ:
– Con ơi, mẹ sắp lấy chồng.
Tôi chết lặng. Bao nhiêu năm trời mẹ ở vậy nuôi tôi, giờ bà quyết định đi thêm bước nữa khiến tôi vừa mừng, vừa lo. Chồng sắp cưới của mẹ là ông Hưng – chủ nhà bà giúp việc. Ông sống một mình, hiền lành, từng trải, đối xử với mẹ tôi rất tử tế. Họ cưới trong một buổi lễ nhỏ, ấm cúng, không mâm cao cỗ đầy, nhưng ánh mắt mẹ rạng rỡ chưa từng thấy. Bà nói:
– Cả đời mẹ chưa được mặc váy cưới. Hôm nay mẹ thấy mình như sống lại tuổi trẻ.
Tôi yên tâm phần nào. Nhưng niềm vui chỉ kéo dài đúng ba hôm.
Sáng ngày thứ tư, mẹ bất ngờ gọi cho tôi, bảo đã lên xe về quê. Tôi hỏi lý do, bà im lặng, rồi chỉ nói:
– Mẹ không thể ở lại đó nữa.
Tôi tức tốc về quê, lòng đầy hoang mang. Mẹ lặng lẽ, tránh nhắc tới chồng mới cưới. Phải gặng hỏi mãi, bà mới thú nhận, mắt đỏ hoe:
– Tối hôm đó… mẹ vào phòng ông Hưng, định dọn chăn gối thì thấy… một cái bàn thờ. Mẹ lại gần nhìn thì suýt ngã quỵ. Trên bàn là di ảnh một người phụ nữ trẻ – rất giống mẹ… như thể bản sao hồi 30 tuổi vậy.
– Là vợ ông ấy sao? – tôi hỏi.
– Không… là chị gái song sinh của mẹ.
– Cái gì!?
Thì ra, khi sinh ra, mẹ tôi có một người chị em song sinh. Gia đình nghèo, có người hiếm muộn đến xin, ông bà ngoại đành lòng cho đi một đứa – là chị của mẹ. Họ không bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa. Mẹ tôi lớn lên, biết mình từng có chị gái nhưng không có cách nào tìm.
Ai ngờ, người chị ấy chính là vợ của ông Hưng. Họ sống với nhau hạnh phúc cho đến khi chị ấy mất vì bệnh. Trong nhiều năm, ông Hưng vẫn đau đáu nhớ người vợ đã khuất. Cho đến khi mẹ tôi xuất hiện – giống hệt như người xưa, từ ánh mắt, dáng đi, đến giọng nói.
– Lúc cưới mẹ, ông ấy bảo “Anh không nghĩ mình lại có cơ hội được sống lại với em một lần nữa”. Mẹ tưởng là lời yêu đương. Nhưng khi nhìn thấy bàn thờ ấy, mẹ mới hiểu… ông ấy không cưới mẹ – ông ấy cưới lại người vợ đã mất qua hình bóng mẹ.
Mẹ tôi rơi nước mắt.
– Mẹ không phải người thay thế. Dù có cô đơn, mẹ cũng không đánh mất chính mình.
Tôi ôm lấy mẹ, nghẹn lời. Người phụ nữ cả đời hi sinh ấy, cuối cùng vẫn chọn lòng tự trọng làm chồng.
