Trong căn biệt thự sang trọng ở vùng ven đô, bà Hồng – mẹ chồng của Lan – luôn tự hào với vị thế “dâu trưởng, trưởng họ”.
Từ ngày Lan về làm dâu, bà chưa từng giấu sự khinh khỉnh khi biết nhà thông gia chỉ là nông dân thuần túy, sống ở vùng quê nghèo heo hút. “Con gái nhà quê, thế mà phúc bảy đời mới lấy được con trai nhà này,” bà Hồng từng lầm bầm với hàng xóm như vậy
Ngày thông gia ra Hà Nội thăm con, đúng lúc nhà bà Hồng tổ chức tiệc mừng thăng chức của chồng Lan. Bà Hồng chào hỏi khách khứa sang trọng, còn khi bố mẹ Lan đến, bà chỉ gật đầu lạnh nhạt, buông thõng: “Mời anh chị vào, cứ ngồi đại đi, đừng ngại.”
Trong suốt bữa tiệc, bà Hồng cố tình bỏ qua bố mẹ Lan, không mời rượu, không mời món, ánh mắt lạnh tanh như sương giá tháng Chạp. Khách khứa đôi ba lần liếc nhìn, thầm xì xào. Lan thì cúi gằm mặt, tủi hờn nuốt nghẹn.
Nhưng rồi khoảnh khắc “há hốc mồm” diễn ra khi vị khách lớn tuổi, người đeo huy hiệu Đảng, được giới thiệu là Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp, đến bắt tay chào bố Lan: “Anh Cường! Trời ơi, lâu lắm mới gặp. Ngày xưa tôi học theo mô hình nông nghiệp bền vững của anh đó. Bây giờ mới biết anh là ba vợ cháu Thành!” Cả hội trường im lặng.
Bà Hồng cứng đờ. Người đàn ông “nhà quê” ấy hóa ra là chuyên gia cố vấn cấp quốc gia, từng được mời giảng dạy ở nước ngoài, sống giản dị vì chọn về quê phát triển nông nghiệp bền vững. Bữa tiệc kết thúc, bà Hồng lúng túng tìm cách níu tay thông gia, nói lời khách sáo đầy giả tạo. Nhưng ánh mắt ông Cường vẫn điềm đạm, không giận, chỉ mỉm cười: “Người già như tôi không chấp đâu, chỉ mong con cháu hiểu và sống tử tế với nhau là được.” Lan nhìn bố, nước mắt chực trào. Trong lòng, cô biết – hôm nay không chỉ là ngày mẹ chồng cô phải học lại hai chữ “khiêm nhường”, mà còn là ngày cô cảm thấy tự hào hơn bao giờ hết về gốc gác của mình.
