
Trên con đường nhựa nóng rẫy giữa tháng Sáu Sài Gòn, tiếng xe cộ dồn dập như nuốt trọn mọi âm thanh. Không ai để ý đến người đàn bà gầy gò đang lom khom bên đống rác, lặng lẽ lượm từng chai nhựa.
Chị tên Hương – khuôn mặt rám nắng, dáng người khắc khổ, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh niềm tin. Trong xóm trọ nghèo dưới chân cầu Chữ Y, ai cũng quen gọi chị là “Hương ve chai”. Không ăn xin, không than thở, chị chỉ cặm cụi đi nhặt phế liệu suốt từ tinh mơ đến khi phố lên đèn, gắng gượng nuôi đứa con trai đang tuổi đến trường.
Mỗi ngày là một cuộc mưu sinh: kéo chiếc xe ba gác cũ rích lặn lội khắp ngõ hẻm, bữa trưa với cơm nguội chan nước mắm, buổi tối đốt củi vụn xin từ bãi rác để sưởi ấm. Người thương thì thầm cảm phục, người ác miệng thì mỉa mai: “Chồng bỏ theo gái, nuôi con hoang còn làm màu!”.
Chị Hương không phản bác. Chị có một bí mật mà chỉ mình chị biết – mỗi đêm, trong cuốn sổ nhỏ bạc màu, chị cẩn thận ghi dòng chữ lặp đi lặp lại:
“Năm thứ 15, tháng thứ 3, ngày thứ 11… vẫn chưa thấy anh.”
Con trai chị – Bin – đã lên lớp 9. Gầy nhưng lanh lợi, học giỏi, ngoan ngoãn. Cậu bé chưa từng được gọi tiếng “cha”, ngoài tấm ảnh cũ mẹ cất kỹ. Có lần, Bin nhìn mẹ, hỏi khẽ:
— Mẹ ơi, ba đi đâu mà không về?
— Ba đi làm xa… rồi mất liên lạc. Nhưng mẹ tin, ba sẽ trở lại.
Câu trả lời ấy giống như cây kim ghim vào tim chị, nhưng chị không khóc trước mặt con. Chỉ khi đêm xuống, khi Bin đã say ngủ, chị mới để nỗi đau tuôn thành nước mắt.
Cuối năm ấy, trong một lần đi thu gom rác ở khu biệt thự quận 7, chị Hương gặp lại… anh. Người đàn ông bước xuống từ chiếc xe sang, áo vest chỉn chu, gương mặt không lẫn vào đâu được.
Chị nghẹn lời:
— Anh Nam… là anh phải không?
Người đàn ông khựng lại, ánh mắt chớp lên một thoáng bối rối, nhưng rồi lạnh lùng đáp:
— Cô nhầm người rồi.
Chị nhào tới, nắm lấy tay áo:
— Là em! Là Hương! Là vợ anh đây! 15 năm qua, em và con vẫn chờ…
Nhưng anh ta vùng khỏi tay chị như trốn chạy. Bảo vệ xông tới xua chị đi. Anh quay lưng, không một lần ngoái lại.
Tối đó, trước mái chòi xiêu vẹo, chị Hương ngồi lặng im bên con. Từng nhịp thở của Bin như khiến ngực chị quặn đau. Chị bắt đầu dò hỏi. Nhờ lời nói hớ của bà giúp việc, chị lần ra sự thật: “ông chủ biệt thự” tên thật là Nguyễn Văn Nam – chồng chị – người đã đổi tên, khai độc thân để cưới một người phụ nữ giàu có tên Trâm.
Không phải mất tích. Là rũ bỏ quá khứ.
Bin sau đó được chọn tham gia cuộc thi viết “Gửi người cha chưa từng gặp”. Cậu viết:
“Cha ơi, con không biết khuôn mặt cha ngoài tấm hình cũ. Con vẫn tin cha là người tốt, chỉ là đi lạc đường. Nhưng… nếu cha còn sống, tại sao cha chưa một lần quay về?”
Bài viết gây chấn động mạng xã hội. Hàng nghìn lượt chia sẻ. Trong số đó có ông Khang – một luật sư già, từng là sếp cũ của Nam – nhận ra sự thật và tìm đến Hương.
— Cô cần tôi giúp làm rõ mọi việc chứ?
Lần đầu tiên, chị Hương gật đầu. Không phải để đòi tiền. Mà là để đòi lại danh dự cho con mình.
Kết quả giám định ADN không thể chối cãi: Bin là con trai ruột của ông Nam.
Sự việc lan truyền. Vợ hiện tại của Nam – bà Trâm – như bị sét đánh khi biết chồng mình đã dựng lên cả một quá khứ giả. Trước áp lực dư luận, Nam phải thừa nhận sai lầm:
— Tôi xin lỗi. Tôi đã phản bội vợ cũ, bỏ rơi con trai. Tôi không xứng đáng làm cha.
Nam tìm đến mái chòi tạm, quỳ gối trước Hương:
— Hãy tha thứ cho anh. Cho anh một cơ hội làm lại…
Bin đứng sau cánh cửa, mắt rưng rưng. Người đàn ông kia giống hệt cậu, nhưng xa lạ biết bao.
Hương chỉ nhìn ông, nói khẽ:
— Tôi không hận, cũng không mong anh chuộc lỗi. Nhưng Bin… không cần một người cha từng quay lưng với máu mủ của mình.
Nam lặng lẽ quay đi. Từ đó, ông biến mất khỏi thành phố.
Một năm sau, Bin đỗ vào trường chuyên, nhận học bổng toàn phần nhờ bài viết lay động lòng người. Ông Khang – người từng dang tay giúp mẹ con Hương – mua tặng họ một căn nhà nhỏ ở vùng ven.
Hương vẫn tiếp tục công việc ve chai, nhưng nay đã khác. Đó không còn là nỗi cơ cực, mà là một phần cuộc sống giản dị và tự do.
Mỗi đêm, chị ngồi đọc sách, đợi con học về. Yên bình và ấm áp.
Trong cuốn sổ nhỏ năm nào, Hương viết dòng cuối cùng:
“Năm thứ 16, tháng thứ 1: Tôi đã thôi chờ anh.”
