Ngay từ lần đầu Hùng dẫn Lan về ra mắt, bà Mai – mẹ Hùng – đã cau mày. Lan xinh xắn, lễ phép, nhưng… nghèo. Nhà chỉ có mẹ và em gái sống trong căn nhà cấp bốn ở ven làng. Bà Mai chê con dâu tương lai không môn đăng hộ đối, chẳng giúp gì được cho gia đình chồng. Dù Hùng khăng khăng yêu thương, bà vẫn giữ định kiến.

Đến ngày ăn hỏi, bà Mai cố tình chuẩn bị mâm lễ sơ sài: vài tráp nhỏ, không bánh cưới, không sính lễ hậu hĩnh. Thậm chí, bà còn dặn người nhà ăn mặc giản dị, “cho nó biết thân biết phận.” Họ hàng nhà trai đi cùng cũng xì xào: “Chắc nhà gái cũng chẳng dám đòi hỏi gì, nghèo mà.”
Nhưng vừa đặt chân đến cổng, cả đoàn sửng sốt. Ngôi nhà cấp bốn hôm trước đã biến mất, thay vào đó là biệt phủ sân vườn rộng lớn, cổng đá, đèn hoa rực rỡ. Tưởng đi nhầm nhà, bà Mai còn quay sang hỏi nhỏ Hùng: “Có chắc là nhà nó không đấy?” Hùng gật, mà chính anh cũng ngỡ ngàng.
Mẹ Lan đon đả bước ra tiếp đón. Hôm nay bà mặc áo dài nhung nền nã, phong thái đĩnh đạc, nụ cười ấm áp. Bà mời cả đoàn vào phòng khách với bộ bàn ghế gỗ trạm trổ tinh xảo, điều hòa mát lạnh. Trên tường treo những bằng khen doanh nghiệp và ảnh chụp với các lãnh đạo địa phương.
“Xin lỗi vì lần trước mẹ con tôi ở lại căn nhà cũ mấy hôm để làm từ thiện và chăm bà ngoại bệnh. Chúng tôi không muốn khoe khoang, nên Hùng cũng giấu không nói gì,” mẹ Lan nhẹ nhàng giải thích.
Bữa tiệc sau đó càng khiến nhà trai há hốc: bàn tiệc đủ các món đặc sản cao cấp, có cả rượu vang ngoại và tôm hùm nướng bơ tỏi. Đầu bếp phục vụ là người của một khách sạn 5 sao trong thành phố.
Bà Mai ngồi chết trân, mặt đỏ bừng rồi tái nhợt. Mấy người họ hàng thì thào: “Lễ ăn hỏi bên mình sơ sài quá… Nhục thật!” Ông nội Hùng hắng giọng mấy lần, nhìn bà Mai đầy thất vọng.
Mẹ Lan vẫn niềm nở, không hề nhắc đến chuyện sính lễ ít ỏi. Cuối buổi, bà chỉ nói nhỏ: “Tiền bạc với tôi không quan trọng. Chỉ cần Lan hạnh phúc, được thương yêu thật lòng là đủ. Nhưng tôi mong bên sui đừng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài.”
Hôm đó, trên đường về, bà Mai không nói một lời. Về tới nhà, bà thở dài:
“Giàu hay nghèo không quan trọng. Quan trọng là… mẹ đã quá sai.”
Từ đó, bà thay đổi thái độ hẳn. Không chỉ đối xử tốt với Lan, bà còn chủ động xin lỗi mẹ vợ tương lai. Nhưng lời đàm tiếu ngày hôm đó, có lẽ bà Mai sẽ chẳng bao giờ quên được.
