Gã hàng xóm vô ơn

Nhà tôi ở mặt ngõ, trước có mảnh sân nho nhỏ trồng khóm hồng, đặt bộ ghế đá để ông tôi ngồi uống trà. Hồi hàng xóm – nhà anh Tuấn – khởi công xây nhà mới, anh sang xin phép được nhờ tạm sân để tập kết vật liệu, tôi nghĩ tình làng nghĩa xóm bao đời, cho mượn vài tháng có sao.

Vừa cho mượn, tôi còn phải dẹp hết cây cối, phủ bạt che mưa. Ngày nào cũng bụi mù mịt, đinh ốc rơi leng keng. Con tôi đi học về giẫm phải một cây đinh dài, suýt dập móng. Tôi có nhắc nhẹ vài lần, anh Tuấn toàn ậm ừ: “Đợi xong nhà đã chị ơi!” Nhưng rồi có chuyện tôi không ngờ đến.

Một hôm, người thợ xây gọi tôi: – Chị ơi, cho em đo nhờ đất bên chị để căn tim nhà cho chuẩn. Tôi gật đầu. Nhưng vài hôm sau, ông bác tôi cầm thước đo bảo: – Nó xây lấn sang đất nhà mình hơn 50 phân, kéo dài cả chiều dài tường! Tôi sững sờ.

Gọi anh Tuấn sang nói chuyện, anh cười cười: – Chắc tại thợ đo lệch tí, có sao đâu, mình sống với nhau chứ có phải kiện tụng gì đâu chị! Tôi nghẹn.

Đất nhà tôi có sổ đỏ, mốc giới rõ ràng. Nhưng nghĩ đến bao nhiêu năm ở cạnh nhau, tôi lại nén xuống. Tôi nói: – Anh xem lại giúp tôi, nếu sai thì sửa, không thì làm giấy mượn tạm đất cũng được. Anh Tuấn không trả lời, lảng đi.

Rồi ngày mừng tân gia đến. Nhà anh dựng rạp giữa ngõ, mời hết cả tổ dân phố. Nhà tôi – cái sân từng cho mượn – không được mời lấy một lời.

Tôi đứng nhìn từ trong nhà, lòng chát đắng. Con gái tôi lí nhí: – Mẹ ơi, nhà bác Tuấn có bánh kem to lắm! Tôi gạt nước mắt. Không phải vì cái bánh, mà vì một điều cay đắng: người ta có thể dùng tình nghĩa để lợi dụng, nhưng không dùng nó để biết ơn.

Hôm sau, tôi lên phường xin đo lại đất. Anh Tuấn bị nhắc nhở, buộc phải tháo dỡ phần lấn chiếm. Anh sang nhà tôi, mặt nặng trịch: – Chị làm căng thế cũng chẳng hay ho gì! Tôi không trả lời. Tôi chỉ lặng lẽ trồng lại khóm hồng bị nhổ lên từ mấy tháng trước. Hồng có thể bén rễ lại, còn lòng tin thì không dễ mọc thêm.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *