Tôi là giám đốc một công ty xuất nhập khẩu, công việc bận rộn suốt ngày, đi sớm về khuya, đôi khi cả tuần mới nói chuyện với vợ được vài câu tử tế. Quê tôi cách thành phố khoảng 100 cây số, nơi có bố mẹ già sống trong căn nhà mái ngói cũ kỹ, vách tường loang lổ, nhưng hai cụ vẫn khăng khăng không chịu lên thành phố sống cùng vợ chồng tôi.
Vì bận rộn nên việc chăm sóc bố mẹ, tôi đành phó thác cho vợ. Tôi dặn cô ấy mỗi tháng biếu ông bà 10 triệu để bồi dưỡng tuổi già, mua đồ ăn ngon, thuốc men đầy đủ. Vợ tôi gật đầu, bảo cứ yên tâm làm việc, việc nhà đã có cô ấy lo. Tôi nghe vậy cũng nhẹ lòng.
Một hôm, công việc ở công ty bất ngờ rảnh rỗi, tôi quyết định không báo trước mà về quê thăm bố mẹ. Chiếc ô tô dừng trước cổng nhà, tôi bước vào thì cảnh tượng bên trong khiến tim tôi chùng xuống.
Bố mẹ đang ngồi ăn cơm trên chiếc chiếu cũ trải dưới nền đất. Trên mâm cơm chỉ có bát rau luộc, bát nước luộc, đĩa lạc rang và vài miếng đậu phụ. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt xuống gương mặt đầy nếp nhăn, khắc khổ. Bố tôi vừa ăn vừa ho khẽ, còn mẹ thì lặng lẽ gắp lạc cho chồng.
Tôi đứng chết lặng. Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: Vợ tôi đã không đưa tiền cho bố mẹ! Mười triệu mỗi tháng – đâu phải số tiền nhỏ, vậy mà bố mẹ tôi vẫn phải sống đạm bạc như thế này?
Tôi giận sôi gan. Lập tức rút điện thoại định gọi cho vợ để làm rõ, nhưng rồi mẹ tôi nhìn thấy tôi, mỉm cười hiền hậu: “Ơ kìa, con về lúc nào thế? Vào ăn cơm với bố mẹ đi con!”
Tôi cố nuốt giận, ngồi xuống bên mâm cơm. Tôi hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, tháng nào vợ con có gửi tiền cho bố mẹ không?”
Mẹ gật đầu, rồi lấy trong hòm gỗ ra một xấp tiền còn nguyên. “Nó gửi đều đặn lắm con ạ. Nhưng bố mẹ già rồi, ăn uống đơn giản quen rồi, có cần gì đâu. Tiền để đấy, sau này lỡ có đau ốm còn dùng đến.”
Tôi nghẹn họng.
Sau bữa cơm, tôi ngồi một mình ngoài hiên, nhìn bóng bố mẹ lụi hụi rửa bát dưới ánh đèn vàng. Tự nhiên tôi thấy mình tệ đến mức không dám ngẩng đầu. Bao năm qua, tôi mải mê làm giám đốc, mải mê kiếm tiền, nhưng lại không dành nổi chút thời gian để về ăn với bố mẹ một bữa cơm. Tôi tưởng rằng biếu tiền là đủ, là báo hiếu, nhưng hóa ra, thứ bố mẹ cần nhất chỉ là sự hiện diện của đứa con trai mà họ luôn tự hào.
Vợ tôi không sai. Bố mẹ tôi cũng không trách. Người có lỗi nhất… chính là tôi.

