Tôi biết chuyện từ một người bạn làm lễ tân ở nhà nghỉ. Anh ta gọi tôi, ngập ngừng:
“Anh… em không biết có nên nói không. Hôm nay em thấy vợ anh vào phòng với một người đàn ông…”
Tôi đứng sững. Cổ họng nghẹn lại. Tay run lên nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Cảm ơn cậu. Không nói cho ai khác. Giữ kín nhé.”
Cúp máy, tôi ngồi lặng hàng giờ. Trong đầu là hình ảnh vợ — người phụ nữ đang mang thai con của tôi — cùng người đàn ông khác bước vào nơi mà vợ chồng tôi chưa từng đặt chân đến. Đau. Cay. Nhưng không một tiếng hét. Không một giọt nước mắt rơi ra. Tôi thấy mình cần bình tĩnh hơn bao giờ hết.
Tối hôm đó, tôi đi chợ, chọn kỹ từng món. Về đến nhà, tôi cặm cụi nấu ăn như thường ngày. Cơm tối được dọn ra đúng giờ vợ đi làm về.
Cô ấy bước vào nhà, mệt mỏi xoa lưng, nhưng ánh mắt vẫn liếc nhìn mâm cơm. Bỗng nhiên, gương mặt cô tái đi.
Trên bàn là:
– Canh chua cá trê, món mà lần đầu tiên tôi nấu cho cô khi mới yêu.
– Thịt kho trứng, món cô nói “giống mẹ nấu” nhất.
– Mướp đắng xào trứng, món mà cô từng bảo “đắng như cuộc đời”, và tôi đã cười bảo: “Cuộc đời mình có nhau là ngọt rồi”.
– Một đĩa rau luộc, chấm với nước mắm nguyên chất, cay xè ớt tỏi — món khoái khẩu mà chỉ khi nhà có chuyện buồn cô mới ăn.
Tôi không nói gì, chỉ kéo ghế cho cô ngồi. Cô ngồi xuống, gắp một miếng thịt kho, rồi dừng lại, tay run lên.
“Anh… biết rồi đúng không?”
Tôi gật đầu.
“Em xin lỗi… Em không có ý… Em chỉ… chỉ là… lúc ấy em giận anh. Anh đi làm suốt, ít khi quan tâm em. Người ta nói chuyện ngọt ngào, em… em yếu lòng.”
Tôi không phản ứng. Chỉ nhìn vào bát cơm trắng trước mặt, nhai chậm rãi.
“Anh không làm ầm lên, không phải vì anh không giận. Mà vì trong bụng em… vẫn là con anh.”
Nước mắt cô rơi xuống chén.
“Em xin lỗi… Em thực sự xin lỗi… Em không đáng…”
Tôi rót nước, đặt trước mặt cô.
“Chuyện gì cũng có thể tha thứ… nếu người ta biết mình sai và không tiếp tục. Nhưng em phải hiểu: một khi niềm tin đã rạn, không dễ lành. Anh cần thời gian.”
Bữa cơm hôm ấy không ai ăn nhiều. Nhưng lại là bữa khiến cô ấy hoảng sợ hơn cả một trận cãi vã. Bởi lặng im… thường đau hơn tiếng hét.

