Giỗ mẹ, chúng tôi về quê tiện thăm bố đang sống cùng với chú thím út. Cỗ bàn đang rôm rả, bỗng tôi thấy một mùi h/;ô/i b;/ố;c ra

Mẹ mất đã hơn một năm. Sau tang lễ, vợ chồng tôi bàn bạc: “Để bố ở lại quê với em trai và em dâu là hợp lý nhất. Nhà mình ở thành phố, bận rộn, con còn nhỏ. Ở với thằng út là tiện cho ông.”
Bố không nói gì. Chỉ gật đầu, lặng lẽ.

Em trai tôi nhận lời nhanh chóng. Em dâu thì cười: “Anh chị yên tâm. Bố ở với tụi em là tụi em lo chu toàn.”

Vậy là yên chuyện.

Đến giỗ đầu mẹ, vợ chồng tôi về quê. Căn nhà cũ vẫn y nguyên, nhưng không khí lạ lắm—lạnh lẽo, trống hoác. Cơm cúng bày sơ sài. Em dâu có vẻ vội, liên tục nhìn đồng hồ. Em trai tôi thì bảo “trưa nay có lịch đá bóng, làm sớm chút.”

Bố ngồi ngoài hiên, mắt nhìn trời. Im lặng.

Tôi ngồi chưa kịp ấm chỗ đã thấy trong lòng bồn chồn. Một linh cảm lạ lùng kéo tôi lên tầng, tới căn phòng cũ của mẹ.

Vừa mở cửa, mùi nồng nặc xộc thẳng vào mũi: ngai ngái, tanh nồng, âm ẩm. Tôi giật mình. Phòng tối om, rèm cửa mốc xanh, trên tường có vệt loang lổ như chưa lau chùi cả năm. Chăn gối vứt lộn xộn, tủ áo bị khóa chặt bằng sợi dây kẽm gỉ.

Tôi lần mò bật đèn. Bóng đèn nhấp nháy rồi sáng lên—vừa đủ để thấy góc phòng có cái gì đó được phủ bằng tấm khăn cũ kỹ.

Tôi tiến lại, vén nhẹ tấm khăn.

Một chiếc bô sứ, đầy tràn.

Chất thải khô cứng lại từng lớp. Bên cạnh là chậu nước nhỏ bốc mùi. Rồi tôi nhận ra: đây không còn là phòng thờ mẹ. Đây là nơi bố tôi đang ngủ.

Tôi lặng người. Dưới gầm giường có một chiếc chiếu rách, vài bộ quần áo của bố vo viên trong túi nilon. Một chiếc quạt hỏng bị vứt xó. Không có tủ, không có bàn, không có lấy một món đồ gọi là “của ông cụ”.

Đúng lúc đó, em dâu bước tới cửa, giọng chua loét:
– Anh lên đây làm gì? Chỗ này hôi lắm, ông ấy không chịu xuống tầng ở. Tụi em khuyên rồi. Có bệnh cũng không chịu đi viện. Đúng là già rồi lẩm cẩm!

Tôi nhìn em dâu. Rồi nhìn lại căn phòng. Rồi nhìn chính mình trong gương vỡ treo ở góc tường.

Người có lỗi nhất không phải là em dâu. Mà là tôi.