Bạn gái lần đầu đến nhà đã đổ luôn nồi cơm của bà nội vào thùng r/;á;c, tôi cho cô ta cái t;;á/t đi;/ế;ng người để rồi hôm sau phải đưa bà đi viện gấp

Tôi tên Minh, lớn lên trong vòng tay bà nội – người phụ nữ già gầy gò nhưng đầy nghị lực, một mình nuôi tôi sau khi ba mẹ qua đời trong một vụ tai nạn. Bà là tất cả của tôi, là mái nhà, là tuổi thơ, là lý do tôi luôn nỗ lực để sống tử tế và thành công.

Ngày tôi đưa Ngân – bạn gái tôi – về nhà, bà vui lắm. Cả đêm hôm trước bà không ngủ, cứ lục đục dậy vo gạo, chuẩn bị món này món kia. Tay bà run run, trí nhớ thì chẳng còn sắc bén, nhưng tôi biết bà đang làm mọi thứ bằng tình yêu nguyên vẹn của một người bà dành cho đứa cháu duy nhất.

Chiều hôm đó, trời mưa lâm râm, căn bếp nhỏ ám mùi cơm cháy và canh rau cải hơi khê. Tôi đang lau bàn thì thấy Ngân từ bếp bước ra, tay cầm nồi cơm, mặt cau lại. Tôi chưa kịp hỏi thì cô ấy quay về phía thùng rác, hạ giọng:

“Thiu rồi… Trời ơi, bà nội anh nấu cơm từ bao giờ mà như cơm để cả tuần thế này…”

Rồi xoạt – cô đổ nồi cơm đi.

Tôi không tin vào mắt mình.
Cảm xúc dâng lên ngùn ngụt – không phải vì nồi cơm, mà vì sự tổn thương đến từ việc một người thân yêu nhất của tôi bị xúc phạm. Trong giây phút đó, tôi không còn kiểm soát được bản thân – tôi lao đến, vung tay…

Ngay khoảnh khắc tay tôi sắp chạm vào má Ngân, một giọng nói yếu ớt vang lên sau lưng:

“Minh… con làm gì thế?!”

Tôi khựng lại. Quay lại, thấy bà đang đứng đó, tay ôm bó rau ướt sũng mưa, đôi mắt đục ngầu vì tuổi già mở to kinh ngạc.

Ngân lùi lại, mắt rưng rưng. Cô run rẩy nói:

“Con… con xin lỗi. Nhưng cơm đã thiu rồi. Có lẽ bà quên… con chỉ muốn nấu lại cơm mới. Con không muốn để bà biết… sợ bà buồn.”

Tôi đứng đó, bàn tay còn chưa hạ xuống, nhưng mặt thì nóng rát vì xấu hổ. Tôi nhớ ra… đúng rồi. Sáng nay tôi thấy bà cầm nồi cơm nguội ra phơi nắng – bà nghĩ đó là gạo mới. Bà đã lú lẫn nhiều hơn tôi tưởng.

Bà đặt bó rau xuống, tiến lại, nhẹ nhàng cầm lấy tay tôi:

“Bà già rồi, đầu óc lẫn rồi. Nó không nói thì chắc bà còn đem cơm thiu đó ra mời khách… May là nó biết nghĩ. Còn con… con làm bà thất vọng.”

Tôi quỳ sụp xuống giữa nền bếp lạnh, không nói được lời nào.

Ngân không nói gì, chỉ lặng lẽ nhặt từng hạt cơm trong thùng rác, rồi bật bếp cắm lại nồi mới. Ngoài trời, cơn mưa nặng hạt hơn. Còn trong tôi, có một cơn giông đang gào thét – không phải với người khác, mà là với chính bản thân mình.