Bố tôi ngoài 60 nằng nặc cưới cô giúp việc 25t, ai ngờ đêm tân h/ô/n nghe tiếng h/e/t th/;ất thanh

ĐÊM TÂN HÔN CỦA BỐ

Tôi chưa từng nghĩ có ngày phải đứng ra ngăn cản đám cưới… của chính bố mình.

Bố tôi – ông Tâm – 60 tuổi, đã góa vợ gần chục năm. Mấy năm nay sống cùng tôi và vợ. Chúng tôi thuê giúp việc chăm sóc ông vì công việc quá bận. Cô gái tên Dung, mới 25 tuổi, hiền lành, ít nói và rất chăm chỉ.

Mọi chuyện tưởng chừng êm ấm cho đến hôm bố tôi thông báo:
– Bố muốn cưới Dung. Làm vợ.

Tôi sững người. Vợ tôi suýt đánh rơi cả ly nước.

Chênh nhau 35 tuổi. Một người từng là chồng, là cha, là ông nội; người kia mới chỉ vừa qua tuổi sinh viên. Tôi nghi ngờ mọi thứ: cô ấy có ý đồ gì? Bố tôi có bị dụ dỗ không?

Tôi phản đối kịch liệt. Em gái tôi từ xa cũng gọi điện về, dọa từ mặt. Nhưng bố tôi không lay chuyển:
– Tao sống đủ lâu để biết mình cần gì. Nó không lấy của tao gì cả. Chỉ cần được sống cùng, quan tâm nhau là đủ.

Điều lạ là Dung không hề đòi hỏi gì. Cô không trang điểm, không tiệc tùng, không yêu sách. Thậm chí khi tôi gặng hỏi, cô chỉ nói:
– Anh cứ nghĩ em có mục đích cũng được. Nhưng chú ấy là người tử tế hiếm hoi mà em gặp trong đời.

Cuối cùng, chúng tôi chấp nhận. Đám cưới nhỏ được tổ chức trong sân nhà, không rình rang.

Đêm hôm đó, tôi và vợ còn đùa: “Không biết đêm tân hôn của cụ có suôn sẻ không đấy.” Rồi chúng tôi đi ngủ.

Nửa đêm, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phòng của bố. Tôi bật dậy, vợ tôi run run:
– Là tiếng của cô Dung!

Tôi chạy qua. Cửa không khóa. Bên trong, bố tôi nằm ngất dưới đất. Dung ngồi co ro ở góc giường, mặt tái xanh, nước mắt ròng ròng.

Cô run rẩy chỉ vào ngăn kéo:
– Em… em xin lỗi. Em giấu điều này… nhưng em không ngờ lại xảy ra thế này.

Tôi mở ngăn kéo ra – bên trong là một tập hồ sơ bệnh án.

Bố tôi bị ung thư giai đoạn cuối.

Hồ sơ có từ mấy tháng trước. Ông đã biết nhưng giấu mọi người. Chỉ có Dung vô tình phát hiện khi thu dọn phòng và giữ lại.

Dung nghẹn ngào:
– Em biết không còn nhiều thời gian. Em muốn làm điều gì đó tốt đẹp cuối cùng cho chú. Dù chỉ là vài tháng, em vẫn muốn ở bên chăm sóc.

Tôi lặng người. Hóa ra, người “trẻ” ấy không đến để lợi dụng, mà để yêu thương – đúng lúc người “già” nhất trong nhà lại sợ hãi và cô đơn nhất.

Từ hôm đó, chúng tôi không còn phản đối gì nữa. Bố tôi tỉnh lại, mỉm cười yếu ớt, nắm tay cô vợ trẻ, đôi mắt lần đầu ánh lên thứ hạnh phúc bình dị – thứ mà có lẽ suốt đời ông vẫn kiếm tìm.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *