Phát hiện chồng ngoại tình từ thùng vải thiều được gửi tặng
Tôi không nghĩ mình sẽ rơi vào bi kịch tình cảm khi đang mang bầu. Càng không nghĩ tất cả lại bắt đầu từ một thùng vải.
Tôi đang ở tháng thứ sáu của thai kỳ, khoảng thời gian mà cảm xúc thường lên xuống như thủy triều. Có ngày tỉnh dậy thấy hạnh phúc chỉ vì một cú đạp nhẹ của con, có ngày lại ngồi khóc chỉ vì một câu nói vô tình của chồng.
Tôi không nghĩ mình sẽ rơi vào bi kịch tình cảm khi đang mang bầu. Càng không nghĩ tất cả lại bắt đầu từ một thùng vải. Tôi vốn là người nghiện trái cây, đặc biệt là vải thiều. Mùa nào cũng phải ăn cho bằng được. Vài ngày sau, chồng xách về thùng vải to tướng, bảo mẹ gửi qua nhà bác cả rồi anh tiện lấy về. Vải đúng là ngon thật, vỏ mỏng, cùi dày, thơm lừng. Trong lúc rửa và bày ra đĩa, tôi mới để ý: vải được gói rất cẩn thận, mỗi lớp lót bằng giấy báo xen kẽ với giấy màu hồng nhạt. Có vài quả được lót riêng bằng giấy gấp gọn gàng như gói quà.

Tò mò, tôi gỡ ra. Một tờ giấy rơi xuống, tôi nhặt lên xem, là một mẩu note nhỏ, kiểu giấy ghi chú dán bàn học, nét chữ mềm mại: “Em nhớ anh nhiều lắm. Đừng để em phải đợi lâu nữa”.
Tôi sững người. Tim đập mạnh. Là nhầm lẫn? Là của ai gửi cho ai? Tôi lấy các mẩu giấy khác ra, từng cái, từng cái một. Có cả thảy sáu tờ. Mỗi tờ kẹp trong lớp giấy gói vải, với những lời lẽ ngọt ngào không thể chối cãi:
“Lần sau đừng hôn trộm em ở bãi xe nữa, em ngại”
“Nếu không có cô ấy, chắc mình đã dọn về ở chung rồi nhỉ?”
“Anh bảo em ngọt như trái vải, nên em gửi cả mùa này cho anh”
“Hứa là anh sẽ không để em đợi quá lâu…”
Tôi thở không nổi. Thai nhi đạp liên tục như thể bé cũng đang phản ứng với nỗi hỗn loạn trong lòng mẹ. Tôi ngồi thụp xuống giữa bếp, nước mắt rơi vào những quả vải đỏ au. Tôi không phải người đa nghi. Nhưng từng ấy thứ không thể là nhầm lẫn. Không thể có ai đó “vô tình” nhét những mẩu giấy tình cảm đó vào thùng vải gửi lên Hà Nội cho vợ của người mình yêu.
Tôi gọi chồng.
– Anh bảo thùng vải này mẹ gửi, phải không?
– Ừ. Sao thế?
– Anh có chắc là mẹ gửi không? Mẹ có hay dùng giấy note màu hồng không?
Chồng tôi im lặng. Rất lâu sau anh mới nói: “Anh xin lỗi. Không phải mẹ gửi. Là bạn anh, ở quê. Cô ấy bảo có vải ngon, anh lấy về cho em ăn”.
– Tên cô ấy là gì?
-…Là Hoa.
Tôi biết cái tên đó. Một đồng nghiệp cũ của chồng. Trẻ, xinh, độc thân. Cô ta từng like ảnh gia đình tôi, từng comment “ngưỡng mộ gia đình nhỏ hạnh phúc ghê” dưới hình cưới tôi đăng. Cổ họng tôi nghẹn đắng. Tôi không hét lên. Cũng không làm ầm. Tôi chỉ đi thẳng vào phòng, khóa cửa lại, nằm nghiêng để không chèn vào bụng con và bắt đầu khóc.

Đêm đó tôi không ngủ. Tôi nghĩ về những tháng ngày nghén đến mức chỉ biết nằm vật ra giường, không thể trò chuyện hay cười đùa với chồng. Tôi đã tưởng rằng chỉ cần mình sinh con khỏe mạnh, gia đình này sẽ là tổ ấm. Nhưng hóa ra, khi tôi đang đặt tay lên bụng, tưởng tượng khuôn mặt con, thì chồng tôi lại đang nhận “vải tình” từ người khác.
Một tuần sau, tôi lặng lẽ chuẩn bị một thùng vải khác – không phải để ăn, mà để kết thúc.
Từng quả được tôi chọn lọc, gói lại cẩn thận như thùng vải cũ. Giấy lót vẫn là loại màu hồng nhạt, thơm nhẹ mùi nước hoa – mùi của đàn bà. Xen kẽ trong từng lớp, tôi không viết những lời van xin, cũng không là những lời tình ngọt ngào. Thay vào đó, tôi để lại sáu mẩu giấy – đúng sáu mẩu, như một lời nhắc:
- “Trái ngọt không dành cho người hái trộm.”
- “Anh từng có cả một gia đình. Đổi lấy một thùng vải, thật đáng.”
- “Đây là quả đắng cuối cùng tôi nhường anh.”
- “Cô ta có thể gửi tình yêu bằng hoa quả, tôi thì gửi bằng dấu chấm hết.”
- “Lần sau nhớ dặn nhân tình cẩn thận hơn, giấy ghi chú không dành cho vợ anh đọc.”
- “Anh không phản bội một người vợ, anh phản bội cả một người mẹ.”
Tôi dán lại thùng, ghi người gửi: “Vợ hợp pháp”, và người nhận: “Tình nhân chuyên nghiệp”. Rồi đặt nó ngay giữa phòng khách, cạnh ba lô công tác anh vừa mang về.
Tối đó, khi anh về nhà, nhìn thấy thùng vải và sáu dòng chữ, anh không nói được lời nào. Mặt trắng bệch, tay run lên. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nhẹ nhưng rắn như thép:
- “Tôi không ăn đồ thừa. Cũng không chia chồng với ai. Đây là lần đầu tiên… và là lần cuối cùng. Anh muốn đi đâu, đi. Nhưng đừng quay về.”
Anh gục xuống chân tôi, nước mắt ràn rụa. Tôi vẫn đứng thẳng.
Tôi không la hét. Tôi cũng không tha thứ. Trong căn nhà này, chỉ có một người phụ nữ sắp sinh – và một người đàn ông vừa bị đẩy ra khỏi đời cô ấy, bằng chính thứ anh từng dùng để phản bội.
Tôi không cần chờ đến ngày sinh con để tính tiếp. Vì từ giờ, tôi sẽ tính đường một mình.

