Tôi làm trưởng phòng kỹ thuật cho một công ty lớn, lương tháng 50 triệu. Vợ tôi là giáo viên hợp đồng, lương ba cọc ba đồng, chẳng đáng bao. Từ lúc cưới nhau, tôi giữ hết tiền. Mỗi tháng, tôi đưa cho cô ấy đúng 2 triệu. Đủ rồi. Tôi lo phần lớn mọi thứ. Với tôi, như thế là công bằng.
Tôi cũng có lý do. Vợ thương nhà ngoại lắm. Mà nhà ngoại thì nghèo. Tôi sợ cô ấy giấu tôi đem tiền về quê, giúp đỡ này kia, rồi kéo theo bao phiền phức. Mấy năm nay tôi cố tình tránh không về quê vợ. Về là thấy không khí nghèo khổ, người này hỏi vay, người kia than thở. Mệt.
Gần Tết, vợ tôi xin về quê ăn giỗ ông nội. Cô ấy nói giỗ lớn, họ hàng tụ họp. Tôi chần chừ. Nhưng thấy cô ấy nài nỉ mãi, tôi miễn cưỡng đồng ý, với điều kiện “đi một ngày rồi về luôn”.
Xe chạy cả buổi chiều mới tới. Tôi nhíu mày khi thấy con đường rẽ vào quê vợ được trải nhựa mới tinh, sạch sẽ, hai bên rợp bóng cây xanh, khác hẳn ký ức bụi bặm của tôi.
Rồi tôi chết lặng.
Trước mắt tôi là một biệt thự kiểu châu Âu ba tầng, sân vườn rộng, có hồ cá Koi, gara bên hông còn đậu hai chiếc ô tô – một chiếc Mazda mới tinh và một chiếc Mercedes sang chảnh. Bên trong nhà, nội thất gỗ đỏ bóng loáng, tranh treo tường là hàng thật, không phải đồ chợ như nhà tôi.
Tôi ngỡ mình nhầm địa chỉ. Nhưng không. Chính vợ tôi bước ra từ cánh cửa lớn ấy, mỉm cười nhẹ: “Vào đi anh. Nhà ba má em đó.”
Tôi bàng hoàng. Nhìn kỹ lại, những “người quê” mà tôi từng dè bỉu năm nào – ai nấy ăn mặc thanh lịch, nói năng nhẹ nhàng. Không ai hỏi vay tiền. Không ai cần gì từ tôi.
Ngồi trong phòng khách mà lòng tôi rối bời. Mẹ vợ đem bánh mứt ra, cười mà như không cười:
– Lâu rồi con mới về. Ba má không trách. Nhưng tụi má biết, chắc con cũng không thích người nghèo.
Tôi cứng họng.
Vợ tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh:
– Em giấu anh vì em không muốn anh sống với em chỉ vì gia cảnh. Mà mấy năm nay… anh cũng chẳng cho em cơ hội để nói thật.
Tôi nghẹn. Tất cả những đề phòng, dè chừng, lòng kiêu hãnh… hóa ra đều là tự tôi dựng lên để che giấu sự nhỏ nhen của mình. Cô ấy chỉ nhận 2 triệu mỗi tháng – trong khi hoàn toàn có thể sống trong nhung lụa, chẳng cần ngửa tay với tôi.
Tôi, một người đàn ông với 50 triệu lương tháng, bỗng thấy mình bé nhỏ đến tội nghiệp trong ngôi nhà ấy.

