Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo ở miền quê. Ba mất sớm, mẹ gồng gánh nuôi ba chị em ăn học. Hết lớp 12, tôi đỗ đại học nhưng đành ngậm ngùi từ bỏ giấc mơ vì mẹ bảo: “Nhà mình không đủ tiền đâu con ơi…”
Năm ấy tôi mười tám, tuổi còn non nớt, nhưng lòng đã chai sạn với hai chữ “nghèo khổ”. Cũng chính lúc đó, tôi gặp anh – người đàn ông hơn tôi 12 tuổi, nhà có tới 5 tiệm vàng lớn trong huyện. Anh đi ô tô, ăn nói nhẹ nhàng, lại thường xuyên mua quà về cho mẹ tôi. Ai cũng bảo tôi số sướng, “chuột sa chĩnh gạo”. Tôi không yêu anh, nhưng lại nghĩ: “Lấy chồng giàu, mẹ và các em mới đỡ khổ.”
Đám cưới tổ chức linh đình, vàng cưới đeo nặng cổ. Người làng kéo đến chật nhà xem “cô dâu đổi đời”. Tôi cười như mộng, mà lòng run rẩy.
Đêm tân hôn, tôi vào phòng với tâm thế sợ sệt nhưng cũng muốn làm tròn bổn phận. Ai ngờ, anh ngồi trên giường, rót ly rượu rồi nói một câu khiến tôi chết lặng:
“Anh cưới em về làm vợ… thứ hai. Em chỉ cần ngoan ngoãn, đừng xen vào chuyện của vợ lớn.”
Tôi như bị tạt gáo nước lạnh. Câu hỏi nghẹn nơi cổ: “Anh nói gì…? Vợ lớn? Em là… vợ bé?”
Anh thản nhiên đặt ly rượu xuống:
“Anh không lừa em. Là em chưa hỏi. Anh đã có vợ, cưới em về vì cần người sinh con. Chỉ cần em ngoan, em sẽ có tất cả.”
Tôi ngồi chết trân, nước mắt trào ra. Thì ra tất cả vàng cưới, những lời ngọt ngào, chỉ là cái bẫy phủ nhung. Tôi không phải cô dâu, mà là món đồ mua về để sinh con nối dõi.
Đêm đó, tôi không ngủ. Đến gần sáng, khi anh vừa chợp mắt, tôi lặng lẽ thu dọn đồ, cởi bỏ váy cưới, tháo hết trang sức, rồi bắt xe về quê trong bộ đồ ngủ và đôi dép lê.
Mẹ tôi đang quét sân thì thấy tôi lếch thếch đi vào, mặt cắt không còn giọt máu. Bà hoảng hốt, tôi ôm lấy mẹ mà bật khóc nức nở:
“Mẹ ơi, con sai rồi… Con không cần giàu nữa đâu…”
Sau chuyện đó, nhà chồng kéo đến gây áp lực, đòi lại lễ cưới, đòi bồi thường danh dự. Nhưng tôi không quay lại. Tôi đi làm công nhân, rồi học nghề buổi tối. Mẹ tôi vẫn phải bán rau ngoài chợ, nhưng bà bảo: “Chỉ cần con bình an, mẹ có đói cũng chịu được.”
Ba năm sau, tôi tự mở một tiệm làm tóc nhỏ trong chợ. Vất vả thật, nhưng tôi ngẩng cao đầu, không còn là món đồ trao tay ai định đoạt. Tôi từng ham giàu, nhưng giờ tôi chọn tự đứng trên đôi chân mình.

